Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Nude khi cửa phòng vẫn mở, chơi bài thâu đêm, ở bẩn, quay cop... những bức ảnh ghi lại lối sống không đẹp của nữ sinh Trung Quốc khiến ai nhìn cũng phải té ngửa.

Không biết đó là trò đùa, hay cuộc sống thường nhật của họ, nhưng nhìn những hình ảnh đó cũng đã nói lên phần nào cách nghĩ, cách sống của một bộ phận nữ sinh Trung Quốc.
Trong căn phòng bừa bộn và không khóa cửa, bốn cô gái này
thản nhiên nude ăn cơm hộp
Nhìn những bức ảnh này có lẽ nude là chuyện thường ngày của họ
Không hiểu cô bạn này sẽ tìm đồ như thế nào trong mớ hỗn độn này
Những tư thế không thể đỡ nổi
Gắn camera "soi hàng"
Hình ảnh quá phản cảm
Chơi game 2 màn hình cùng 1 lúc, nam sinh cũng phải chào thua
Đưa bạn trai lên giường mặc kệ bạn cùng phòng

Giới trẻ mặc sexy, thi nhảy trước miếu Khổng Tử

Các nhóm nhảy đến từ Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc… đã tập hợp tại Đài Bắc để cùng thi nhảy hip-hop. Nhưng đặc biệt ở chỗ ban tổ chức lại chọn miếu Khổng Tử để triển khai hoạt động hiện đại này. Trái với suy nghĩ truyền thống của nhiều người khi cho rằng các bạn trẻ ăn mặc “thoáng” như vậy nhảy nhót tại chốn linh thiêng như miếu Khổng Tử sẽ gây phản cảm và sẽ hứng chịu “búa rìu dư luận”, ban tổ chức lại cho rằng đây là hoạt động thể hiện sự gắn kết giữa “truyền thống và hiện đại”.

Nghe nhac có giúp bộ ngục của chị em bự ra ?

Nhạc chuông chỉ là mô phỏng tiếng khóc của trẻ nhưng được quảng cáo như một “phương thuốc thần kỳ” giúp nâng ngực làm cho ngực to ra song vẫn có rất nhiều người tin theo.


Ám ảnh bởi nhạc chuông… nâng ngực
Chỉ cần một cái kích chuột, trong vòng chưa đầy 1 giây đã có hơn 9 triệu kết quả về các trang web với nội dung quảng cáo phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực bằng... nghe nhạc chuông. Theo nội dung quảng cáo thì chỉ cần nghe loại “nhạc thần dược” này 20 lần/ngày, trong vòng 10 ngày, ngực sẽ tg lên 2- 3cm (?).

Trang web quảng cáo nghe nhạc giúp to ngực.
Trên website www.nhac....vn có lời quảng cáo chắc như đinh đóng cột về khả ng kỳ diệu của loại nhạc chuông này: "Không cần phẫu thuật, không để lại sẹo, không cần đến miếng độn và lại cực kỳ kinh tế. Đây là một sáng chế tuyệt vời của TS Hideto Tomabechi (Nhật Bản) mang tên Rockmelon (Tiếng khóc trẻ con). Phụ nữ khi nghe loại nhạc này, ngực sẽ tự động to lên”.
Theo cách lý giải của TS Hideto Tomabechi, loại nhạc chuông đó có những âm thanh khiến cho bộ não và cơ thể người nghe di chuyển một cách vô thức. Phương pháp phát triển ngực tiềm thức này là một dạng “tẩy não” tích cực. Những giai điệu của Rockmelon có âm thanh tương tự như tiếng trẻ sơ sinh khóc, và khi nghe âm thanh này, tâm trí của phái đẹp vô thức chuyển sang ý thức làm , khiến ngực to hơn một cách tự nhiên.
Theo như lời quảng cáo thì điệu nhạc Rockmelon này đã thu hút 10.000 lượt download ngay trong tuần ra mắt đầu tiên và tạo ra một cơn sốt trong giới phụ nữ nhiều quốc gia trên thế giới. Ngay tại Việt Nam, nhiều chị em cũng tò mò tải về nghe. Hầu hết nghe xong đều bán tín bán nghi.
Một phụ nữ có nick Besibeti (webtretho.com) cho biết: “Tớ chẳng tin, dùng thuốc kích thích, bôi kem mà vẫn không to được nữa là có thể nghe nhạc mà to lên được… 2cm. Thật là hoang đường”. Còn nick Binbon0507 (webtretho.com) cho biết: “Nhạc này nghe rờn rợn quá! Mình nghe được 3 ngày rồi mà không biết hiệu quả đến đâu”. Thậm chí, nhiều phụ nữ nghe xong còn bị ám ảnh bởi loại nhạc này.
Chỉ là hão huyền
Để cải thiện vòng 1, chị em đều biết có thể sử dụng phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ như tiêm chất độn, đặt túi ngực. Phẫu thuật thẩm mỹ là một phương thức tg kích thước vòng 1 một cách tức thì. Ngày càng nhiều phụ nữ chọn phương thức này để lấy lại sự tự tin về cơ thể. Tuy nhiên, phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực không những tốn kém mà còn mang lại rất nhiều rủi ro như gây viêm nhiễm, sốt mãn tính, thậm chí cả bệnh ung thư.
Quan trọng hơn cả, việc làm này còn ảnh hưởng đến thiên chức thiêng liêng của một người phụ nữ: Đó là làm và cho con . Vì thế, khi nghe quảng cáo về loại hình nâng ngực “là lạ” này, nhiều chị em rất tò mò muốn… thử cho biết.
Nếu muốn tải toàn bộ nhạc chuông nâng ngực về máy, chỉ cần nhắn tin NB gửi đến số 87xx. Phí mỗi tin nhắn tải nhạc là 15.000 đồng. Với 1.000 người tò mò mỗi ngày, đầu số này đã thu về được 15 triệu đồng.
PGS-TS Trần Thiết Sơn -Trưởng khoa Phẫu thuật tạo hình, Bệnh viện Xanh Pôn (Hà Nội) cho biết: Khi sử dụng bất kỳ biện pháp nào (can thiệp bằng phẫu thuật hoặc xoa thuốc) đều phải đến những cơ sở được cấp phép hoặc đến các bệnh viện có chuyên khoa này để được các bác sĩ tư vấn và can thiệp trực tiếp. Bởi việc nâng ngực nếu không tìm đến đúng chuyên khoa rất dễ “tiền mất tật mang”, thậm chí mất mạng. Còn đối với việc nghe nhạc để tg kích thước vòng 1 thì lần đầu tiên TS Sơn được nghe thấy.
Mặc dù chưa có kiểm chứng khoa học nào về vấn đề này, nhưng TS Sơn vẫn khẳng định đây chỉ là chuyện hão huyền, viển vông và có lẽ website quảng cáo điều này chỉ muốn lợi dụng sự thiếu hiểu biết của chị em để trục lợi. Thiết nghĩ, các cơ quan chức ng cần có những biện pháp kỹ thuật để quản lý, xử lý những trang web quảng cáo thông tin này.


Read more: http://teenbt.blogspot.com/2011/11/thuc-hu-chuyen-nghe-nhac-giup-nguc-tu.html#ixzz1fLeds24m
Teenbt 9x - Vương Quốc Giải Trí 

Sa đoạ những cuộc vui thâu đêm ở vũ trường, quán bar

Trong cuộc vui bất tận thâu đêm suốt sáng ở quán bar, vũ trường, các vũ nữ chịu khá nhiều áp lực. Trong môi trường đầy rẫy cám dỗ, không ít trường hợp sa ngã, khi tỉnh ngộ, nhìn lại mình thì đã quá muộn...


Thực tế hầu hết ở các vũ trường, quán bar tại Đà Nẵng, theo quan sát của chúng tôi, nơi nào cũng có các em xinh đẹp, dáng “chuẩn không cần chỉnh”, “mặc hở không thể tả” phục vụ khách.

Ở vũ trường, số này được chia làm 3 dạng: múa cột, phục vụ bàn và hoạt náo viên. Tất cả phải tuân thủ theo tiêu chuẩn: trẻ đẹp, biết khiêu vũ và sẵn sàng làm vừa lòng khách. Vất vả nhất là những nhân viên múa cột, trong trang phục hai mảnh, số này phải liên tục lắc lư, tạo dáng theo tiếng nhạc đinh tai nhức óc trước hàng trăm cặp mắt có lúc như điên dại của dân chơi. Tầm 30 phút đổi phiên một lần, cứ như thế múa cho đến khi vũ trường đóng cửa. Số làm nhiệm vụ hoạt náo viên khoảng 10 em, mặc váy cực ngắn, bố trí đứng trên bục cao, liên tục lắc lư theo nhạc. Để tg thêm phần hưng phấn, thỉnh thoảng các em chơi trò oẳn tù tì, ai thua thì phải uống rượu. Dưới bàn của thực khách, nhân viên phục vụ trong phục trang tươi mát, để lộ những phần khêu gợi nhất, sẵn sàng cụng ly tới bến.


Mỗi khi có khách vào, đội ngũ này sẽ sà tới và thăm dò nhu cầu. Ảnh: C.K

Đó là vũ trường, còn quán bar thì không có hoạt náo viên, nhiều nơi “xé rào” phục vụ múa cột, riêng nữ nhân viên phục vụ bàn thì nơi nào cũng có. Sau mỗi một lần thâm nhập thực tế, bị “khủng bố” bởi tiếng nhạc đinh tai nhức óc, ngày đó chúng tôi không tài nào ngủ được, nhưng đối với vũ nữ thì đêm nào cũng “cháy hết mình”. Tiếp xúc với một số người từng làm việc ở vũ trường, quán bar mới hay, hầu hết ông chủ chỉ trả lương rất thấp, khoảng 1,5 triệu đồng/tháng. Muốn có thêm thu nhập, các vũ nữ cố gắng phục vụ khách chu đáo để hưởng tiền boa, có trường hợp chấp nhận qua đêm với khách. Hầu hết các tụ điểm chơi quy định rõ, nếu nhân viên nào phạm lỗi giành khách dẫn đến xô xát, đánh nhau thì bị xử phạt trừ lương. Và đến khi qua thời xuân sắc, không còn được khách ưa chuộng nữa thì “phải biết mình là ai”, từ từ trở thành hàng dạt rẻ tiền.
Ở môi trường đầy rẫy cám dỗ, không phải ai cũng giữ được mình. Nhiều trường hợp sa vào ma túy, kết cục thân tàn ma dại. Tg Thị Mộng Q. (28 tuổi, trú P.21, Q. Bình Thạnh, TPHCM) có khuôn mặt trái xoan, mũi dọc dừa, dáng cao ráo, chất giọng miền Nam nhẹ nhàng quyến rũ. Nhưng sau thời gian được sủng ái ở chốn chơi với tấm thân gợi cảm của mình, giờ cô đã trở thành “phế phẩm”, nghiện ma túy mức độ khá nặng, mỗi ngày phải “chơi” 2 cữ heroin mới đủ đô. Hỏi sao “chơi” ma túy, Q. bảo ban đầu muốn quên hết sự đời, lỡ thử một lần rồi không thể dứt ra được.
Cha mất sớm, từ nhỏ Q. đã phải l lộn mưu sinh nên ít học. Năm lên tuổi 18, Q. lấy chồng nhưng cuộc sống hôn nhân nhanh chóng tan vỡ. Khi 2 đứa con (1 trai, 1 gái) chào đời, chồng Q. bỏ cô theo nhân tình, chán đời, Q. gửi con nhờ anh chị ruột nuôi và bắt đầu cuộc mưu sinh kiếm tiền bất chính. Vốn có nhan sắc thiên phú, Q. lân la chốn vũ trường làm gái nhảy, gái bao, hằng đêm kiếm tiền boa của khách làng chơi. Năm 2009, Q. theo bạn ra TP Đà Nẵng hành nghề phục vụ bàn ở các quán bar, vũ trường. Ban đầu tiền kiếm được cũng khá, ngoài son phấn, áo quần, Q. như con thiêu thân nướng vào những cuộc vui bất tận. Dần dà, nhan sắc xuống cấp, các sàn nhảy không còn mặn mòi, Q. chuyển sang hành nghề cho vay nóng kiếm lời.
Thân cô thế cô, số tiền vài chục triệu cho chúng bạn vay mượn dần bị quỵt. Giữa lúc khốn khó, tiền hết, không chốn dung thân, Q. tình cờ quen biết với vợ chồng Nguyễn Đức Cường (1977, trú P. Thanh Bình, Q. Hải Châu, TP Đà Nẵng), thuê phòng trọ lưu trú tại tổ 34, P. Hòa An (Q. Cẩm Lệ) hành nghề buôn bán trái phép chất ma túy. Q. tìm đến Cường để được động viên, chia sẻ và bắt đầu sa chân vào ma túy. Có tiền thì hít nhiều, không tiền Cường chiêu đãi miễn phí. Lặn ngụp trong đam mê ảo giác, thân xác Q. ngày càng tàn tạ. Ngày vợ Cường mất vì bạo bệnh, Q. thường xuyên lui tới phòng trọ cha con Cường để được thỏa mãn thú tiêu khiển chết người. Bản thân Cường là con nghiện nặng, để có tiền nuôi 2 con nhỏ, Cường thuê phòng trọ ở riêng, ra Nghệ An mua heroin mang vào TP Đà Nẵng phân thành nhiều tép nhỏ bán kiếm lời và sử dụng. Hành vi của Cường sau đó bị Đội CSĐTTPVMT CAQ Cẩm Lệ phát hiện, theo dõi và bắt quả tang. Cường bị truy tố về tội buôn bán trái phép chất ma túy, còn Q. kh gói lên Trung tâm Giáo dục và Dạy nghề 05-06 TP Đà Nẵng cai nghiện tập trung.

Một cô gái tranh thủ ra khu vực vệ sinh để “bắt liên lạc” với dân chơi. Ảnh: C.K
Cùng cảnh ngộ, L.T.N (1983, quê Cà Mau) là nạn nhân đau xót nhất của chốn chơi Đà thành. N. thuộc diện có nhan sắc mặn mòi, vòng nào ra vòng đó đến nỗi chỉ những tay chơi có số má mới được cô ngó ngàng. Nhưng cái câu “hồng nhan bạc phận” vận vào N. quả chẳng sai, bởi cuộc đời cô là chuỗi ngày buồn bất tận. Vốn có trình độ (N. thông thạo cả Anh lẫn Trung ngữ), thuở nhuận sắc, ai cũng thầm ghen với hạnh phúc của N. khi lấy được chồng là kỹ sư ngành Dầu khí và sinh 2 con kháu khỉnh. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, chồng N. nghiện cờ bạc kèm theo thói vũ phu nên sau đó cả hai quyết định ly hôn. Gia đình khó kh, N. chấp nhận để 2 con nhỏ theo đằng nội, rời quê ra Đà Nẵng lập nghiệp. Giữa chốn xô bồ phố thị, cô sa vào vòng xoáy chơi bất tận.
N. kể rằng, ban đầu phục vụ quán karaoke trên đường 2-9, sau đó quen biết và sống như vợ chồng với một tay quản lý tụ điểm chơi. Thời gian này, N. chuyển sang nhân viên phục vụ bàn ở chốn xa hoa, đẳng cấp nên kiếm được rất nhiều tiền gửi về quê giúp bố và mua sắm vật dụng đắt tiền như xe máy, tivi, tủ lạnh… N. cứ đinh ninh rằng, hạnh phúc đã mỉm cười với mình, song cái tổ ấm bé nhỏ ấy chỉ là ảo ảnh. Sau lần về quê dự đám cưới em gái, khi quay ra lại Đà Nẵng, gã nhân tình hờ chiếm đoạt sạch tài sản của N. rồi quất ngựa truy phong.
Trắng tay giữa chốn Đà thành, N. cất công tìm kiếm kẻ bạc tình nhưng bất thành. Thất thểu quay ra Bến xe Đà Nẵng hồi hương nhưng trong túi chỉ còn đúng 300.000 đồng, không đủ tiền mua vé, N. mang chiếc ĐTDĐ - tài sản cuối cùng còn lại sau bao đêm “bán nhan sắc” ở chốn chơi bán được 500.000 đồng. Biết hoàn cảnh của N., một đối tượng giang hồ cộm cán ở khu vực Bến xe Đà Nẵng ra tay tương trợ. Y khuyên N. ở lại Đà Nẵng làm , khi nào có tiền bạc rồi hẵng về quê. Nghĩ đến cảnh cha già đau ốm, N. nhắm mắt đưa chân, thuê nhà chung sống như vợ chồng với ân nhân.
Giỏi ngoại ngữ, N. xin một chân nhân viên tại điểm vui chơi có thưởng ở Đà Nẵng, hằng đêm nhận được rất nhiều tiền boa của khách ngoại quốc. Tuy kiếm được nhiều tiền nhưng gã nhân tình hay ghen bóng ghen gió, không cho N. đi làm nữa. Sau gần 3 năm góp gạo thổi chung, sức khỏe của N. ngày càng giảm sút bởi c bệnh hở van tim. Lúc nhan sắc phai nhạt, thể xác rã rời, N. lại gặp biến cố. Gã chồng hờ của N. bị CAQ Cẩm Lệ bắt tạm giam về hành vi “Bắt giữ người trái pháp luật và cướp tài sản”, thế là bao nhiêu dự định, ấp ủ về một tương lai mới lại tiếp tục vỡ tan như bong bóng xà phòng.
Chuyện của Q. và N. là hai trong rất nhiều câu chuyện có kết thúc buồn của các chân dài hành nghề mua vui cho những kẻ lắm tiền ở chốn đèn màu, nhạc mạnh. Với họ, thời nhan sắc thì đi bán vốn tự có, đến khi quá đát thì gặm nhấm sự tủi nhục một mình.

(Còn nữa)

Theo Công An Đà Nẵng

Bắt người yêu dùng "khóa trinh tiết" khi đi làm

Nghi ngờ bạn gái tư tình với người khác, Hà Mỗ, một chàng trai Trung Quốc, bắt cô mặc loại quần lót làm từ sắt, có thêm dây khóa mỗi khi đi làm.

Anh chàng này 29 tuổi, người quận Thanh Dương, Thành Đô, Tứ Xuyên. Hà Mỗ quen Tiểu Điền trong một chuyến công tác. Sau thời gian tìm hiểu, hai người nảy sinh tình cảm yêu đương và dọn về chung sống tại Thành Đô.


Loại quần kỳ quái mà Hà Mỗ bắt người yêu phải mặc mỗi khi ra khỏi nhà.

Vào tháng 8 vừa qua, do nghi ngờ Tiểu Điền có tình ý với người đàn ông khác, Hà Mỗ nổi xung, đánh đập và nhốt bạn gái trong nhà. Ngày thứ hai, y đặt mua trên mạng một chiếc "quần chíp” làm bằng sắt, có thêm dây khóa, ép Tiểu Điền vận vào người mỗi khi đi làm. Hễ phát hiện có dấu hiệu lạ trên quần chíp, tên này lại “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với người yêu.
Tới ngày 23/8, nhân lúc Hà Mỗ đi làm, Tiểu Điền tìm cách tháo bỏ dây trói, viết lời cầu cứu, ném xuống dưới. Cảnh sát nhanh chóng có mặt, giải cứu cho cô gái trẻ và bắt giữ Hà Mỗ để điều tra, làm rõ vụ việc.
Mới đây, tòa án quận Thanh Dương kết tội Hà Mỗ dùng thủ đoạn bạo lực trái phép, khống chế tự do cá nhân của người khác và y bị kết án 7 tháng tù giam.

Theo Đất Việt

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Hỗn loạn 'ngõ sung sướng' ở Hà Nội

Nằm gọn ghẽ trong một con ngõ nhỏ là một đầu mối hoạt động mạnh của gái mại dâm. Mỗi tối, khi ánh đèn đường bắt đầu vàng úa, những quái xế kẹp 4, kẹp 5 cô gái bán hoa lên yên xe, rồi “đóng” với tốc độ kinh hoàng để đưa “hàng” tới các quán karaoke, nhà nghỉ.
“Trạm trung chuyển” gái mại dâm
Con “ngõ sung sướng” mà tôi đề cập đến ở đây không phải ở đâu xa lạ, mà nằm ngay giữa trung tâm của thủ đô. Đó là ngõ 107 của đường Nguyễn Chí Thanh, ngõ chỉ dài khoảng trên 100m, một đầu thông ra phía đường Láng - Trần Duy Hưng, bởi vậy nhiều tay chơi hay qua lại chốn này còn đùa cợt đặt cho khu vực này cái tên “ngã ba khoái lạc”.
Được người quen giới thiệu, tôi theo chân anh chàng L., một bảo kê từng làm việc ở đây để thâm nhập vào chốn chơi này. Sau khi gửi xe, chúng tôi đi bộ chầm chậm vào con ngõ, dọc hai bên đường là chi chít những biển hiệu nhà nghỉ, quán karaoke rực rỡ sắc màu, trước mỗi quán đều có hai ba thanh niên mặt mày dữ tợn, hầu hết đều tóc nhuộm, xăm trổ hình vẽ phía cổ và tay.

Dọc theo "ngõ sung sướng" là hàng loạt các nhà nghỉ, quán karaoke
Khác với dự đoán của tôi rằng ở đây họ sẽ chèo kéo khi nhìn thấy khách đi vào, nhưng ngược lại, những tay trông quán này cứ lầm lì, lãnh đạm như không. Tôi hỏi L. thì được anh chàng này cho hay “chốn này không giống các tụ điểm chơi khác, con ngõ này là đầu mối hay nói đúng là “trạm trung chuyển” gái làng chơi. Ở đây chuyên cung cấp nguồn “hàng” để phục vụ “thú vui xác thịt” cho các quán karaoke, nhà nghỉ quanh khu vực nội thành, đặc biệt là khu vực Cầu Giấy. Hiếm ai mò đến đây để thỏa mãn cái “thú vui xác thịt” lắm, mà thường là vui chơi ở quán xá sau đó gọi điện cho các chủ chứa đưa gái đến. Bởi vậy, những tay bảo kê thấy người lạ đến thì cũng có chút đề phòng, hoặc tỏ ra vậy nhằm “lấy le”.
Xung quanh "ngõ sung sướng" vô số gái mại dâm đợi khách
Đang đi L. kéo tôi ngồi vào một quán nước bên vỉa hè, rồi khẽ thì thầm: “Anh cứ ngồi đây mà xem, tí nữa gái gú nó kéo đến có mà chật ních cả ngõ, lắm trò để thưởng thức lắm”. Quả đúng như lời L. nói, vừa nhâm nhi được vài ba ngụm trà nóng, tiếng bô xe máy “ồ ồ” to như công nông từ đầu ngõ xộc tới, ngoảnh ra tôi đã thấy có tới ba chiếc xe đi tới, mỗi xe đều kẹp chật cứng “hàng” trên yên.
Dù thời tiết đã vào đông, nhưng do tính chất của nghề nghiệp, các cô gái bán hoa vẫn mặc cực kì khêu gợi, những bộ váy ngắn bó sát đùi, hay những chiếc áo cổ trễ khoét sâu để thu hút những ánh mắt tò mò. Theo quan sát của tôi, những cô gái này trông bề ngoài cũng khá sang trọng, lịch sự chứ không phải thuộc dạng ‘tạp nham”, nhiều cô trông còn quý phái nữa là đằng khác.
ngoài chở bằng xe máy, các chủ quán cũng thuê cả taxi để chở "hàng" cho khách
Rít xoành xoạch xong bi thuốc lào, anh chàng L. cho biết, khu này gái cũng thuộc loại “hàng tuyển”, lại thêm làm được lắm, các chủ quán nhiều mối, nên các cô đầu quân vào đây làm cũng “cá kiếm” ra trò. Tiền có dư dả nên các cô gái ở đây chăm chút được nhiều hơn, nhiều cô ‘lính mới” trông còn hơi quê mùa, một thời gian sau gặp lại có khi còn chẳng nhận ra, và tất nhiên khi đẹp mã lên giá cả của các cô cũng chẳng còn tầm thường.
“Gái đẹp ở đây thì nhiều, nhưng để gọi được các em như vậy cũng không phải là chuyện dễ, ngoài việc phải trả một món tiền kha khá, khách cũng phải quen biết, gọi điện đặt trước để chủ quán bố trí, chứ đường đột tới có khi có tiền chưa chắc có “hàng chất lượng” để vui vẻ”, anh chàng L. nói với vẻ mặt chắc như đinh đóng cột.
Ngoài những cô gái được xe máy chở đến, còn có các cô đi lẻ, cũng lượn lờ quanh khu ngõ này, đây chính là một số cô hoạt động kiểu tự do, biết chỗ này là địa điểm hút khách nên lảng vảng đến kiếm . Tuy nhiên, phần lớn các cô này đều thuộc dạng xấu mã, hoặc đã quá tuổi, không còn ngon nghẻ, các tay chủ quán chẳng thèm tuyển, nên phải tự thân vận động, khách tìm đến mua vui gái tự do này cũng chỉ là thuộc dạng bình dân, hoặc “nhà quê’, chủ yếu là giải quyết nhu cầu sinh lý, chứ không cần quan tâm đến nhan sắc làm gì.
Hỗn loạn quanh "ngõ sung sướng"
Càng ngồi lâu, con ngõ sung sướng càng trở nên tấp nập, không chỉ các cô gái làng chơi tụ tập về các quán mà cả đội quái xế chuyên chở gái cũng xếp hàng một lượt.
Hầu hết các xế này đều còn rất trẻ, chỉ khoảng đôi mươi. Cứ mỗi lần có khách gọi, các cô gái chỉ cần vừa ngồi lên xe là quái xế nổ máy rồi “đóng” với tốc độ kinh hoàng. Việc kẹp 3, thậm chí là 5 người trên một chiếc xe máy là chuyện quá đỗi bình thường.
Những quái xế kẹp chật ních gái bán hoa lên xe để chở đến cho khách
Không những thế, vì không muốn để khách phải chờ đợi, những tay chở gái này chẳng bao giờ chịu đi chậm, rồi thêm khoản lượn lách đánh võng. Dường như việc phóng nhanh vượt ẩu đã là một điều hiển nhiên cần làm của cái nghề mà dân chơi bời gọi với nhau là “chở hàng”.
Không mũ bảo hiểm, đi nhanh, lượn lách, đánh võng là những điều thường thấy của những quái xế ở "ngõ sung sướng"
Nhiều xế dày dạn kinh nghiệm ngoài việc chở gái, còn kiêm luôn khoản ch dắt và làm bảo kê luôn. Chẳng may có cô nào gặp phải vị khách “xấu tính” bạo lực hoặc tính bùng tiền, chỉ cần nhấc máy di động “alo” một câu, các xế này sẵn sàng lên để bảo vệ cho nhân viên của mình và xử đẹp khách.
L. nói cho tôi biết rằng, vì kiểu đi nhanh mà không ít quái xế đã phải “đo đường”, nhiều người còn mất cả mạng. Thế nhưng, một phần vì tính chất công việc, phần vì chở quá nhiều người, lại chẳng mang theo mũ bảo hiểm, "cảnh sát nhìn thấy thì có mà toi" nên những tài xế này đành phải đi thật nhanh để tránh bị bắt đồng thời cũng để tránh những ánh mắt soi mói của mọi người.
Nhiều quái xế kiêm luôn công việc của một tú ông hay bảo kê
Còn đang nghe L. kể thì bỗng có tiếng tức giận “cho mày chừa, con chó này” rồi kèm theo là tiếng đấm đá thùm thụp. Tôi nhìn xem thì thấy ba cô gái làng chơi đang bâu vào đánh hội đồng một cô khác, yếu thế, cô này chỉ biết ôm đầu, mặc ba kẻ kia người thì giật tóc, người dậm chân vào người, người đứng chửi bới thậm tệ. Đánh một hồi chán chê, các cô này bỏ đi bỏ lại kẻ bại trận đang rên rỉ và nắn bóp các chỗ vừa bị đánh.
Nhìn thấy vậy tôi thấy thương thương cho cô gái bị đánh, chắc đoán được ý tôi L. liền nói: “Chuyện bình thường ở đây thôi anh, ngày nào chẳng vài ba trận như thế. Chúng nó đánh nhau suốt, gái đánh gái, xế đánh xế, gái đánh khách, xế đánh khách, rồi bảo kê đánh gái, bảo kê đánh khách. Nói chung là lúc nào cũng đánh nhau loạn cả lên. Đầu tiên em cũng thấy khổ thân mấy con bé, nhưng rồi nếu nhìn lúc nó trả thù lại thì có khi anh lại thương mấy đứa kia hơn”.
Không biết đến bao giờ cái “ngõ sung sướng” này mới có thể chuyển hóa, nhưng cứ nhìn vào đó có thể thấy, nơi đây chính là chốn trụy lạc, phát sinh của các tệ nạn xã hội và cũng là nguồn cơn lây lan c bệnh thế kỷ.
Kinh Vân
Theo Bưu Điện Việt Nam

Hongkong: Cô gái khỏa thân chạy rông làm loạn phố

Sau khi bất ngờ tấn công người khác, một cô gái trẻ đã khỏa thân chạy khắp phố gây tắc nghẽn giao thông trên phố Queen, Hongkong.


Sau khi tấn công một người phụ nữ đang phát tờ rơi trên phố, biết cảnh sát sắp đến, cô gái liền cởi bỏ hết quần áo và chạy rông khắp phố, chạy tọt vào một tiệm bán đồng hồ và khiến hàng trăm khách bỏ chạy vì hoảng sợ.



Bảo vệ đã khống chế được cô gái

Tối 23/11, một cô gái họ Lê, khoảng 30 tuổi, khi đang nói chuyện điện thoại với bố bên ngoài khu giải trí, đột nhiên trở nên kích động rồi ném điện thoại xuống đất, sau đó lao vào tấn công một phụ nữ đang phát tờ rơi gần đó, đập đầu chị ta vào tường. Người phụ nữ bị tấn công gắng sức kêu cứu, khiến nhiều nhân viên an ninh gần đó nghe tiếng và nhanh chóng tới khống chế đối tượng cũng như báo cảnh sát.

Biết cảnh sát sắp đến, cô gái họ Lê đã lập tức cởi hết quần áo, trần truồng chạy rông khắp phố, gây ách tắc giao thông trên phố Queen, nhiều người qua đường cũng trợn tròn mắt vì hành động kỳ quặc của cô.


Người đàn ông tự nhận là cha của cô gái

Sau khi chạy rông khắp phố được 200m, cô gái họ Lê này đã xông vào một tiệm bán đồng hồ, khiến nhiều khách hàng bỏ chạy vì sợ. Một cảnh sát tuần tra gần khu vực đó đã xuất hiện nhưng lại không dám động vào người phụ nữ không mảnh vải che thân nên chỉ yêu cầu cô dừng lại. Cô gái không để ý và tiếp tục chạy quanh phố, cảnh sát đã buộc phải sử dụng sức mạnh lôi cô về đồn.

Ngay lúc đó, một người đàn ông xuất hiện và tự nhận là cha của cô gái, ông ta tỏ vẻ vui mừng khi tìm được con. Một phụ nữ qua đường đã dùng áo khoác của mình che cho cô gái lõa lồ này. Cảnh sát đã cùng bố cô gái đưa cô lên xe cảnh sát, đến thẳng bệnh viện khám.

Theo VTC

Nghịch cảnh ở các tụ điểm chơi "nhầy nhụa"

Ngoài việc phải chịu được nhạc mạnh, đủ mùi các loại thuốc và “gắn bó” với khu vực nhà vệ sinh, họ nhiều lúc phải nhẫn nhục một cách khác thường...

Như chúng tôi đã nói ở các kỳ báo trước, trong thế giới xa hoa, thác loạn của các tụ điểm chơi, có người đầu đã bạc, da đã sạm màu sương gió cũng cúi mình để lịch sự với những dân chơi chỉ đáng tuổi con mình. Ở nhà vệ sinh, dân chơi ôn ọe ra sàn khai đặc lập tức có người đến lau chùi, giải quyết xong những nhu cầu bản ng nhất có người xé kh lạnh trao tận tay, đắp lên mặt, lên cổ để tỉnh táo mà chơi tiếp. Thu nhập của những người phục vụ mà người ta gọi là “hạ đẳng ở chốn chơi” này được tính trên cái đĩa đặt ở vị trí đông người ra vào nhất.

Bước vừa tới cửa phòng vệ sinh của bar T.V.C, lập tức có người phụ nữ đáng tuổi mình khúm núm, lịch sự đẩy cửa để tôi bước vào. Vừa đứng trước cái bô để tiểu tiện thì giật mình vì tiếng quát tháo ầm ĩ của hai cậu choai choai tóc vàng khè: “Bà già, xé cái kh lạnh coi, không thấy người ta đứng từ nãy đến giờ hay sao mà ngơ người ra vậy?”. Vội vàng, người phụ nữ lao đến xô đá ướp kh lạnh lấy 2 chiếc kh xé ra rồi đắp lên cổ cho hai cậu này đang đứng phanh ngực áo chờ sẵn trước gương. Một cậu ném mẩu tàn thuốc lá nghe đánh xèo vào trong bồn rửa mặt thì người phụ nữ choàng tay qua vớt lấy bỏ vào thùng rác.


(1) - Một dân chơi “boa” cho nhân viên tạp vụ tại phòng vệ sinh vì đã phục vụ nhiệt tình trong lúc anh ta ra nghỉ giải lao giữa hiệp. (2)- Đĩa đựng tiền boa cho nhân viên tạp vụ tại nhà vệ sinh. (3)- Tiền boa cho các cô gái phục vụ thường lớn hơn nhiều tại các bữa tiệc tiền triệu. Để có được điều đó, các cô phải biết uống rượu mạnh, lắc lư và chiều chuộng dân chơi. Ảnh: C.K


Những động tác thực hiện một cách rất nhanh và gọn, như một phản xạ đã được lặp đi lặp lại nhiều lần. Rửa mặt xong, một trong hai thanh niên móc ra 10 nghìn đồng lia vào chiếc đĩa để sẵn rồi kéo cửa đi ra, không quên để lại mấy tiếng chửi thề. Tôi hỏi: “Cô không có nghề gì làm nữa hay sao mà đứng đây xé kh lạnh, lau mặt cho mấy đứa nhỏ đáng tuổi con mình?”. Cô im lặng một lúc rồi nhỏ nhẹ: “Nghề gì mà chả là nghề hả chú, kiếm đồng tiền nuôi gia đình thôi, mình cũng chẳng mất mát gì. Ban ngày tui cũng chạy chợ kiếm đấy chứ”.

Chưa xong câu thì lại có mấy thanh niên say khướt bước vào, người thì tông cửa vào phòng kín nôn ọe tới tấp, kẻ thì úp mặt vào tường vừa tiểu vừa la hét. Cô mở vòi nước rửa mặt và thọc tay xuống xô đá cầm một xấp kh lạnh đứng chờ sẵn. Khoảng chục lượt ra vào thì mới có một hai người dừng lại ở cái đĩa đựng tiền lẻ để “boa”.

Cũng cái cảnh đó, tại vũ trường N.P.Đ, vì dân chơi quá nhiều nên nhân viên phục vụ ở phòng vệ sinh phải làm việc cật lực hơn. Nào khách Tây, nào khách ta, nào người già, nào người trẻ đi “giải quyết nhu cầu”. Rồi thì các cô gái múa cột vào thay đồ, nào các “đào” bị ép uống nhiều rượu mạnh quá vào nôn ọe. Hai ba phụ nữ tạp vụ chạy như con thoi. Khách cần kh phải có kh, khách nôn ra nhà thì phải dọn, say quá phải chỉ từng ly từng tí chứ không lại tiểu ra sàn. Họ cun cút làm việc trong tiếng nhạc mạnh, tiếng hát hò, tiếng chửi thề, tiếng trai gái nựng nhau và nhiều âm thanh tạp nham, hỗn độn khác.
Ở bar L.S và O.Q, người phục vụ ở phòng vệ sinh là những người đàn ông đứng tuổi. Yêu nghề? Ở cái nơi này thì hẳn nhiên là không có rồi. Nhưng họ vẫn làm việc một cách rất lịch sự mặc dù không phải ai bước chân vào phòng vệ sinh cũng biết xử sự. Người phục vụ đáng tuổi cha chú chúng tôi tâm sự, công việc ban đầu của họ chỉ là đứng hướng dẫn cho khách chơi tìm đúng nhà vệ sinh, nhưng nhiều tay chơi thấy họ chu đáo, nhiệt tình nên cho tiền. Lâu dần như thế cả bản thân họ và chủ mới nghĩ ra việc bỏ sẵn một cái đĩa lớn trong nhà vệ sinh để nhận tiền boa cho riêng công việc này.

Cũng như boa cho nhân viên rót rượu, như mấy cô gái nhảy mồi, múa lửa. Chỉ có điều tiền boa ở đây mệnh giá thấp hơn nhiều. “Dăm bảy người vào mới có được một người cho. Đêm nào được vừa vừa thì chia nhau, nhưng đêm nào được khá thì chủ cũng bắt nộp lại một phần, vì mình cũng có lương hằng tháng rồi” - một người làm tạp vụ ở khu vệ sinh thổ lộ.

Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, trong các bộ phận làm việc ở các tụ điểm chơi thì bộ phận tạp vụ cũng là những người được trả công rẻ mạt nhất. Mỗi ca làm khoảng từ 21 giờ hôm nay đến hơn 2 giờ hôm sau được trả mỗi tháng khoảng trên dưới 1 triệu đồng. Họ tâm sự, ngoài việc phải chịu được nhạc mạnh, đủ mùi các loại thuốc và “gắn bó” với khu vực nhà vệ sinh, họ nhiều lúc phải nhẫn nhục một cách khác thường.

Nói chuyện tay ngang đã đành, nhiều lúc còn phải hứng mặt ra nghe mấy đứa nhỏ bằng tuổi con cháu mình chửi bới, quát tháo thậm tệ. Vì miếng cơm manh áo là một lẽ, dây vào mấy đứa tóc nhuộm vàng khè, xăm trổ đầy người cũng chẳng sướng ích gì. “Ở nhà con tui chỉ nói câu một, trừng mắt cái là chúng không dám ho he. Đã vào đây làm rồi thì sĩ diện vứt đi chú ạ” - một chị phục vụ ở F.T.V chua chát.

Làm phục vụ ở vũ trường, quán bar và các tụ điểm chơi đa số là người quen của chủ, số còn lại xin vào làm như xin đi phụ hồ, bán hàng thuê kiểu thời vụ. Hai thế giới, một bên “đốt” tiền qua những cuộc chơi, một bên cật lực, có khi là tủi nhục kiếm những đồng tiền lẻ, chỉ cách nhau một cánh cửa mà thôi...

(Còn nữa)

Theo An Ninh Thủ Đô

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Tôi là les, hay chỉ ngộ nhận?

Tôi cực ghét phải tiếp xúc với con trai, nhưng lại rất thích gần gũi con gái. Cứ nhìn thấy mấy đứa bạn gái xinh đẹp, tôi chỉ muốn lao đến ôm chầm chúng nó ngay lập tức.
Tôi sinh ra trong gia đình 4 anh em, chỉ mình tôi là con gái. Từ bé tôi đã quen chơi với anh em trai, cộng thêm mấy đứa hàng xóm cũng là con trai, tôi chẳng bao giờ thiếu người chơi cùng. Tôi chơi đủ trò, nào đánh quay, đá bóng, bắn bi, câu cá, thả diều, đào dế, còn trò búp bê, thêu thùa, tôi chưa bao giờ đụng tới. Cho đến khi lên cấp 3, tôi mới bắt đầu phát triển vòng một và có nguyệt san, cũng từ lúc đó tôi nhận ra tâm lí mình có vấn đề.
Nhà tôi xây lại, tôi sở hữu hẳn một phòng khá rộng rãi và thoải mái nhưng không hiểu sao tôi vẫn thích ngủ chung với em trai (kém tôi 5 tuổi). Hồi nó còn nhỏ và tôi chưa có phòng riêng, việc tôi và nó ngủ chung giường là hoàn toàn bình thường. Nhưng ở cái tuổi trưởng thành, đáng ra nhận thức về giới tính, về khoảng cách giữa nam nữ phải rõ ràng, đáng lẽ tôi phải cảm thấy khó chịu và xấu hổ khi ngủ cùng nó mới đúng, nhưng tôi vẫn không cảm thấy gì khác biệt. Trái lại khi nằm chung giường, tôi còn ôm nó mà ngủ ngon lành, cứ như hai thằng đàn ông vậy.
Ở nhà thì vậy chứ ở ngoài thì ngược lại. Từ khi đi học, tôi rất ít khi tiếp xúc với các bạn nam. Cũng phải thôi, hồi bé lít nhít, con trai con gái mà chơi với nhau thế nào cũng bị gán ghép, cho là yêu đương nhăng nhít này nọ. Lên cấp 2 ngoài nhóm bạn gái, tôi không hề có lấy một người bạn nào là nam. Tôi cũng không mấy để ý, vì đơn giản tôi nghĩ con gái chơi với con gái là điều tất nhiên, con gái chơi với con trai mới là có vấn đề. Những năm học trung học phổ thông cũng chẳng có gì khác, tôi vẫn chẳng có mống bạn trai nào. Những cuộc trò chuyện của tôi với tụi con trai cùng lớp chỉ dừng lại ở một vài câu xã giao, hỏi han bài vở. Và dù lúc nào cũng ngồi chung bàn với một hai đứa nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái. Tôi hay nói chuyện với 1 tên trong lớp, nhưng bạn ấy lại bị cả lớp cho là gay, chẳng có chút nam tính nào, ẻo lả và không ga lăng.
Tôi nhận thấy rõ mình “les thực sự” từ khi tôi bước chân vào giảng đường đại học. Môi trường mới nhiều bạn bè, nhiều hoạt động, tôi hi vọng mình sẽ thân thiết với một chàng trai nào đó. Nhưng không, con người trong tôi ngày càng thay đổi.
Tôi không thuộc mẫu người hoà đồng, sôi nổi, nhưng tôi rất dễ kết bạn, làm quen với người cùng giới. Tôi có thể chơi thân với bất cứ bạn nữ nào, dù người đó hiền lành hay ghê gớm, khiêm tốn hay kiêu ngạo. Với con gái, tôi dễ dãi, sống thoáng bao nhiêu thì với con trai, tôi khắt khe, khép kín bấy nhiêu. Mỗi khi ra đường đụng mặt con trai, nhất là cùng lứa, tôi lại thấy khó chịu trong lòng. Kể cả những người là bạn học cũ hay bạn quen, tôi đều tránh mặt, tôi không muốn chào hỏi, càng không muốn nói chuyện với họ, dù tôi biết họ tốt và chẳng hề có ý trêu trọc tôi. Họ càng muốn đến gần, tôi càng xa lánh họ. Tôi có thể ôm ấp, dựa đầu ngả lưng vào bất kì ai, dù trai hay gái, với điều kiện tôi phải là người chủ động. Thế nhưng chỉ cần 1 ngón tay của con trai chạm vào người tôi là tôi giật bắn mình, đến nỗi tôi đã nhiều lần gào lên trong bữa ăn: “Đừng chạm vào người tao!”, khi thằng em trai gõ ngón tay vào người tôi ra hiệu xới cơm.
Tôi đã lớn, và chuyện ai đó gọi điện hỏi làm quen, gặp mặt, đi uống nước là điều hết sức bình thường. Ban đầu tôi ngại ngùng vì không quen những tình huống như thế, về sau phản ứng của tôi càng rõ, tôi hốt hoảng và bực bội mỗi khi anh chàng nào mời tôi đi uống nước, hoặc thậm chí đang vui bỗng cảm thấy căm ghét người đó khi anh ta thổ lộ rằng nhớ tôi, muốn gặp tôi, muốn làm bạn trai của tôi. Và bây giờ, mỗi khi có người nào nhắn tin làm quen, tôi phải hỏi là girl hay boy, nếu là girl, tôi sẵn sàng, còn nếu là boy thì tôi không nhắn lại luôn, mặc cho lũ bạn có kêu giời là tôi kiêu, khó ở.
Mấy cô bạn tôi thân nhất toàn là những người xinh xắn, có duyên, đứa nào cũng có người yêu, chỉ mình tôi không có. Chúng nó biết vậy, cũng ra sức giới thiệu anh này anh nọ, đều học hành tử tế và tốt bụng cả, nhưng tôi gạt phăng, bảo rằng chưa đến lúc. Tôi rất thích quan hệ xã giao và tham gia hoạt động xã hội, nhưng chỉ với con gái, còn con trai thì không bao giờ. Một lần, đứa bạn lôi tôi đi liên hoan cùng nhóm bạn chí cốt của nó, nó quảng cáo vui lắm này nọ, tôi cũng hào hứng, ai ngờ đến đó, ngoài nó và một đứa con gái nữa thì toàn bộ là con trai. Cả buổi hôm ấy, tôi chỉ bấu lấy cô bạn và bạn gái kia, tôi liên tục ngó đồng hồ và chỉ mong về ngay lập tức. Từ đó, đi đâu, làm gì cùng ai, tôi phải điều tra rõ xem có con trai tham gia hay không. Tôi sẵn sàng nhịn chơi nếu có tụi con trai trong đó.
Dần dần trong con người tôi tự hình thành một quy luật: không chơi cùng, không đến gần và không cần con trai. Vì vậy, ngoài anh em họ hàng và một vài người bạn từ hồi cấp 3 thì tôi không chơi, không thân với người khác giới nào nữa.

(Ảnh minh họa)

Không chỉ trong quan hệ với bạn trai, mà ngay cả trong quan hệ với bạn gái và trong cuộc sống gia đình cũng chứng minh tôi là les. Cứ nhìn thấy con gái, nhất là mấy đứa bạn gái xinh đẹp, tôi chỉ muốn lao đến ôm chầm chúng nó ngay lập tức. Tôi phải cố kìm nén ham muốn ấy để tránh bị người khác cho là có vấn đề này nọ. Nhiều lần tôi ôm đứa bạn thân, nhưng nó chỉ cười, cũng ôm lại tôi, nó nghĩ đơn giản vì tôi quý nó, nhưng có biết đâu là tôi cảm thấy “thích” thực sự. Thỉnh thoảng vô tình kích vào mấy trang web có ảnh người mẫu nữ và những diễn viên nữ xinh đẹp, tôi có cảm giác như muốn được sở hữu họ, cứ thích thú xem mãi không chán mắt.  
Tôi thích mê đồ của con trai. Những chiếc váy hoa bồng bềnh, quần sóc ngắn, áo trễ cổ mẹ mua cho, tôi chẳng bao giờ đụng đến. Tôi tự mua cho mình hai chiếc T-shirt đàn ông, rộng thùng thình, dài tới đầu gối, và mặc đi mặc lại cả mùa hè. Mỗi lần chuẩn bị tắm gội, tôi lại lục tủ quần áo của thằng em trai xem cái nào mặc được, kệ cho mẹ có phàn nàn hay nó có giữ đồ đến đâu. Tôi thoải mái diện đồ của thằng em ra đường, cảm thấy tự tin và sung sướng vì được là chính mình chứ không phải gò bó trong những bộ cánh bó sát. Không biết bao nhiêu lần tôi tự hỏi tại sao tôi không phải là một chàng trai mà lại là một cô gái. Tôi ghét vòng một của mình, nó đầy đặn. Trong khi mấy đứa “ngực lép” phải ghen tị thì tôi chỉ ước một ngày nào đó ngực mình thu nhỏ lại, phẳng lì cũng được, khỏi “vướng víu”. Tôi thích được là chính mình - một chàng trai. Tôi cắt tóc ngắn, tôi mặc đồ con trai, tôi chơi bóng đá, tôi học cách nói năng kiểu con trai, nhưng chỉ cần nhìn vẻ ngoài nữ tính: gương mặt tròn, vòng một và vòng ba nở nang, thì chẳng ai bảo tôi giống boy hết. Tôi nhủ thầm như thế càng tốt, còn hơn là mọi người biết chuyện, còn hơn là đối mặt với điều ra tiếng vào, với những ánh mắt xoi mói, dị nghị.
Không quá tin vào cảm giác của bản thân, tôi mang bí mật giãi bày với nhóm bạn tri kỉ nhưng hết đứa này phá lên cười lại đến đứa khác tưởng tôi có vấn đề, chúng sờ đầu tôi: “Bà ấm đầu à, bà còn nữ tính chán, chỉ là bà chưa đến lúc yêu, chưa đến lúc cảm thấy thích giai thôi”. Có đưa ra hàng trăm hàng nghìn lí do, thì cái tôi nhận lại chỉ là những lời phản bác. Chúng tỉ mỉ phân tích, sở dĩ tôi không muốn chơi với con trai là vì tôi đã nhận được quá nhiều tình cảm từ người thân nên “bội thực”, thích xem ảnh người mẫu bikini vì họ quá đẹp ai chẳng thích, thích ôm con gái vì quý mến thôi, thích mặc đồ con trai vì nó thoáng mát. Tôi hết cách, và không nói chuyện này với ai nữa. Tôi định nói với ba mẹ nhưng không dám, tôi biết họ sẽ không tin, và nếu tin thì họ sẽ sốc lắm.
Tôi suy nghĩ rất nhiều về tình cảnh của bản thân, về les. Tôi muốn được sống là chính mình, muốn có người yêu, muốn tìm một người cùng cảnh để chia sẻ, nhưng mọi thứ lại quá khó khăn với tôi. Mọi người nhìn tôi qua vẻ bề ngoài nữ tính và không một ai biết con người thực sự của tôi. Tôi vừa muốn họ biết để thông cảm cho tôi, để chấp nhận tôi, vừa không muốn họ phát hiện bởi sự thật phũ phàng này sẽ khiến họ tổn thương ghê gớm, nhất là bố mẹ - những người luôn đặt niềm tin vào tôi.
Đã hơn 1 năm kể từ ngày tôi phát hiện mình là les. Trước mặt mọi người, tôi vẫn tỏ ra vui vẻ nói cười, vẫn đi mua sắm cùng mẹ cuối tuần, vẫn chát chít, buôn điện thoại với bạn bè mỗi tối, nhưng có ai biết đâu sự thật đằng sau vẻ ngoài được che đậy hoàn hảo đó. Tình trạng của tôi ngày một trầm trọng hơn. Tôi là les thật hay tôi đang tự ngộ nhận? Tôi phải làm sao bây giờ?

Khi con trai cũng thích... làm đẹp

Con trai cứ suốt ngày than thở về việc làm đẹp của con gái, vậy còn con trai thì sao? Khi con trai thích làm đẹp, con gái sẽ nghĩ gì nhỉ?
Màu sắc nổi bật… là số 1

Đã qua rồi các thời các chàng nhà ta chỉ thích mặc gọn gàng, càng thoáng, càng đơn giản càng tốt. Con trai bây giờ là phải ăn mặc theo sở thích, phải đẹp, phải thật nổi bật.

Các bạn nữ sẽ vô cùng choáng váng khi nhìn thấy tủ quần áo của Duy Anh (17t) - một tủ quần áo rực rỡ sắc màu. Từ chiếc áo pull đa sắc với những chi tiết cực kì bắt mắt đến những chiếc áo sơ mi cách điệu bó sát và những chiếc khăn choàng cổ mềm mại rực rỡ. Anh chàng có vẻ rất tự hào về bộ sưu tập của mình: “Con trai bây giờ phải khác, quần áo phải hợp thời trang có phong cách, phải thật nổi bật và cá tính…”. Không hiểu Duy Anh nghĩ gì về hai từ “phong cách”, nhưng thực sự nhìn thấy “phong cách thời trang” của cậu, các bạn nữ không khỏi “choáng váng” về màu sắc lòe loẹt và cái cách mix đồ cực kì diêm dúa của cậu ta.

Bên cạnh quần áo, phụ kiện của con trai thời này cũng đáng để lưu tâm. Những chiếc lắc tay, những chiếc túi hoa văn và cả những chiếc khuyên tai như con gái vẫn được các chàng trưng diện trước mọi người. Đặc biệt là đầu tóc thì… miễn bàn. Các chàng có đầy kiểu tạo dáng cho mái tóc ngắn củn của mình. Mỗi ngày một cách vuốt keo một style riêng, bụi bặm, lãng tử, nghệ sĩ… Phải làm thế nào để luôn tạo ra sự khác biệt và đổi mới từng ngày và được con gái trầm trồ thán phục thì thôi.

Da trắng hồng… không tì vết

Không chỉ con gái mới sợ đen da, các chàng nhà mình cũng chẳng kém đâu nhé! Các bạn gái trong lớp không khỏi ghen tị với làn da “trắng hồng không tì vết” của Minh. Ai cũng nghĩ rằng đó là làn da tự nhiên nhưng không ai biết để bảo vệ cho làn da “trắng hồng không tự nhiên” đó Minh đã phải chăm sóc làn da của mình vất vả như thế nào. Nếu ở lớp mà có bàn chuyện đi chơi thì sẽ không có chuyện cậu ta đi vào ngày trời nắng đâu nhé! “Đi nắng, đen da lắm!” – Minh ngụy biện.


Mỹ phẩm của Minh cực kì nhiều, nào là kem làm trắng da ban ngày, rồi ban đêm, kem chống nắng,… Đó là chưa kể những phụ kiện như keo vuốt tóc, nước hoa. Trong khi đó, trái ngược hoàn toàn, cô em gái của cậu chỉ có mỗi cây son môi LipIce và hộp kem nghệ. Không những thế, các chàng còn rất rành trong việc lựa chọn, tìm mua. Bọn con gái rỉ tai nhau: “Muốn mua đồ mỹ phẩm thì cứ hỏi Minh, bạn ấy rành lắm đây.”.

Không chỉ “làn da trắng” mùi nước hoa sực nức mỗi ngày cũng là một trong những thứ mà các chàng cực kì quan tâm nữa đấy! Con trai cũng phải thơm tho thì mới được con gái để mắt tới mà.

Con gái nghĩ gì thế?

Con trai nói rằng: “Xã hội hiện đại, con gái làm đẹp thì con trai cũng phải làm đẹp chứ!”. Còn con gái suy nghĩ gì về những chàng trai thích làm đẹp thế?

Trong xu hướng chọn thời trang màu sắc sặc sỡ, quần áo bó sát cộng với keo tóc, nước hoa thơm nức mà các anh chàng đỏm dáng trang bị nhiều bạn nữ tỏ ra cực kì khó chịu. “Nhìn thấy con trai mà mĩ phẩm được trét lên đầy người, tớ thấy ghê ghê và không tránh khỏi chuyện… nghi ngờ về giới tính!” – M.Hằng (18t) tâm sự. Nhiều cô nàng còn tỏ ra quyết liệt loại bỏ hình mẫu đó ra khỏi tiêu chí chọn “một nửa” của mình. “Con gái điệu là bản năng trời sinh, con trai mà điệu nữa thì chắc là khi yêu nhau cả hai suốt ngày kè kè cái… gương thôi. Tớ chẳng thích kiểu con trai đó tẹo nào.” – Minh Tâm (17t) hóm hỉnh chia sẻ với chúng tớ về quan điểm của bạn.

Nhưng có những bạn gái lại có ý kiến rằng: “Thực ra con trai làm đẹp không có gì là xấu cả, con gái làm đẹp được. Tại sao con trai lại không? Đó là quyền bình đẳng của các chàng mà. Nhưng đẹp ở đây chỉ là một mức độ nào đó thôi, chứ cái kiểu lòe loẹt, diêm dúa, lập dị hay lạm dụng quá nhiều mỹ phẩm thì đúng là không thể chấp nhận được!” – Thanh Mai (19t) chia sẻ.

Con trai được làm đẹp đến mức độ nào? Câu trả lời phụ thuộc vào sở thích, cảm nhận riêng của mỗi người. Con trai làm đẹp - quả thật, khắt khe hay chấp nhận phụ thuộc vào cái nhìn của người đối diện. Đấng mày râu điệu để đẹp hơn một chút thì có sao nhưng nếu “quá đà” thì thực sự là không tốt chút nào, phải không con trai?

Sự thật về gái gọi gắn mác sinh viên

Dân chơi ham của lạ ở TP. Đà Nẵng thường nhận được những câu đại loại: "Em là sinh viên (SV) năm thứ nhất trường ĐH Ngoại ngữ"; "Em là sinh viên năm cuối trường CĐ Kinh tế kế hoạch"... Đó là những lời mồi chài của nhiều cô gái "bán... mông nuôi miệng" hiện nay để làm giá khi đi tour.

Sau thời gian tìm hiểu, PV báo đã phát hiện ra sự thật, đó chỉ là những chiêu thức của gái gọi gắn mác sinh viên.
"Đợi em trước cổng trường nhé!"
Theo lời giới thiệu của Vũ, một thanh niên tự nhận mình là dân chơi thứ thiệt ở đất Đà Nẵng, chúng tôi liền liên lạc với cô gái có tên Hoa. Trước khi liên lạc, Vũ còn bịa một câu tỏ vẻ sành sỏi: "Em SV này hiền và ngoan lắm, lâu lâu nó mới "đi". Suốt ngày đi học trên giảng đường rồi lại vào thư viện đọc tài liệu. Mấy ông mà nói bỗ bã là không được đâu đấy".
Khi chuông đổ tiếng thứ 3 thì đầu dây bên kia, cô gái bắt máy. Sau vài câu chào hỏi ban đầu, cô gái nói liền một mạch: "Em đang học, môn này quan trọng cho học kỳ lắm. Thầy không cho ra giờ này. Khoảng một tiếng nữa anh đợi em trước cổng trường CĐ Thương mại (đường Dũng Sĩ Thanh Khê, quận Thanh Khê, TP. Đà Nẵng - PV) nhé". Tuy nói em đang học nhưng sau cuộc điện thoại chỉ 3 phút, cô gái nhắn tin lại cho chúng tôi: "Tụi anh đi mấy người. Hôm nay em chỉ "đi" đến 5 giờ chiều thôi nhé, vì tối còn phải đi học Anh v nữa".
Đúng một tiếng đồng hồ sau, chúng tôi có mặt trước cổng trường CĐ Thương mại Đà Nẵng, một cô gái tươi cười bước lại: "Em là Hoa, người lúc nãy nói chuyện với anh trong điện thoại". Nhìn cách mặc rất nhà lành cộng với chiếc cặp tài liệu mà cô gái đang đeo, có lẽ ai cũng thừa nhận Hoa là SV thứ thiệt. Chúng tôi chưa kịp cất tiếng hỏi thì cô gái nhanh nhảu giới thiệu: "Em là SV năm nhất trường này. Mới học được có một học kỳ mà học phí cao quá, rồi ban đêm phải đi học Anh v, tiền mua tài liệu...". Chúng tôi cắt ngang bài... “ca vọng cổ” của cô gái và tiến thẳng vào vấn đề.


Một gái gọi gắn mác sinh viên Một tuần sau, chúng tôi liên lạc lại với Hoa và cũng nhận được câu nói như lần trước: "Em đang học". Cô hẹn: "Một tiếng đồng hồ nữa anh đến trước cổng trường em nhé! ". Tuy nhiên khi nói chuyện với cô gái này, chúng tôi đã ngồi trước cổng trường CĐ Thương mại Đà Nẵng và chưa đến một giờ đồng hồ sau, Hoa lại xuất hiện trên chiếc Novou LX và chạy thẳng vào bãi giữ xe bên trong gởi rồi ung dung bước ra trước cổng trường đứng đợi!
Theo tìm hiểu của chúng tôi, thực tế thì cô gái trên chẳng phải là SV năm nhất trường CĐ Thương Mại Đà Nẵng và cái tên của cô cũng chẳng phải là Hoa như giới thiệu mà cô tên thật là Nguyễn Thị Bé Na, ngụ tại đường Nguyễn Như Hạnh, quận Thanh Khê, Đà Nẵng. Do đua đòi, ham chơi nên Bé Na nghỉ học sớm và lao vào con đường xoay tour để kiếm tiền phục vụ cho những cuộc chơi. Theo như lời giới thiệu ban đầu của Vũ thì đây là một cô gái ngoan hiền, tuy nhiên khi tiếp xúc lần thứ 2, chúng tôi đã nhận ra đúng là cô “ngoan” thật, mà là... ngoan cố. Cũng trong những lần tiếp xúc sau, Bé Na đã hiện nguyên hình là một gái gọi chuyên nghiệp, bằng chứng là những từ lóng của giới anh chị như nằm ở cửa miệng, trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ, cô đã rít hết 10 điếu thuốc.
Cũng trong một lần thực tế, chúng tôi tiếp xúc với một cô gái cũng tự giới thiệu là SV năm 3 khoa Du Lịch trường ĐH Duy Tân Đà Nẵng. Không những giới thiệu suông, cô gái còn chìa ra trước mặt chúng tôi chiếc thẻ SV để minh chứng. Đúng là giấu đầu lòi đuôi vì theo chúng tôi được biết thì chiếc thẻ SV của trường ĐH Duy Tân Đà Nẵng được làm bằng nhựa, trong khi chiếc thẻ cô gái đưa cho chúng tôi xe là chiếc thẻ giấy và được g vào khung đeo bằng nhựa mà thôi.
Sau một chầu nhậu, cuối cùng cô gái cũng tiết lộ rằng cô làm giả chiếc thẻ này để dễ kiếm vì có mấy ông có tìm hiểu kỹ đâu mà biết. Bên cạnh đó, cô gái còn cho biết thêm, nhiều đồng nghiệp của cô lên mạng, tìm hiểu đồng phục của một số trường đại học, cao đẳng trên địa bàn thành phố Đà Nẵng rồi ra tiệm may y chang như vậy. “Nhiều hôm đi khách, tụi em diện những bộ đồng phục này vào làm nhiều anh tin sái cổ”, nói xong cô cười một cách sảng khoái.
Đường dây gái gọi giả danh sinh viên
Trên con đường Nguyễn Lương Bằng (nối dài) của quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng hiện có một chuỗi nhiều nhà nghỉ mà các thanh niên thường lui tới và thì thầm mách bảo cho nhau, trong đó nổi tiếng nhất là nhà nghỉ KX.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, nhà nghỉ KX thực chất là một động mại dâm chuyên nghiệp tồn tại bao nhiêu năm qua. Tại đây luôn túc trực 5, 6 cô gái trẻ tuổi từ 18 đến 23 được nuôi giữ luôn tại ngôi nhà này. Tuy nhiên để tg thêm giá trị món hàng, bà chủ nhà nghỉ tự phát huy sáng tạo, gắn cho mỗi cô một trường. Cô thì SV năm nhất khoa tiếng Hàn, cô khác là SV trường CĐ V hóa Nghệ thuật và hầu như các cô này cũng luôn nghĩ mình là SV thật nên lúc nào mở miệng cũng khoác lác về việc học hành của mình.
Tuy nhiên, có một điều đơn giản mà bà chủ động và các gái mại dâm ở đây không nghĩ tới đó là nhiều cô đã làm việc ở đây suốt mấy năm trời nhưng lúc nào cũng giới thiệu mình là SV năm nhất. Bên cạnh đó, nhiều người dân sống xung quanh khu vực này cho biết các “sinh viên” ở đây luôn ở nhà 24/24h, chưa bao giờ thấy cô nào cắp sách đến trường.
Nhiều gái gọi đi khách với các mác "sinh viên" để dễ làm giá! (ảnh minh họa) Một đường dây gái gọi mà giới “ bánh trả tiền” tại Đà Nẵng và nhiều khách du lịch biết đến đó là đường dây của má mì Lan. Sau nhiều năm l lộn với nghề, má mì Lan đến Đà Nẵng và lập câu lạc bộ girl tour với trên dưới 20 cô gái luôn nằm trong tay của ả má mì sành sỏi này. Điểm đặc biệt thu hút khách làng chơi của câu lạc bộ girl tour này là các cô gái tuổi rất trẻ, có ngoại hình bắt mắt và luôn được gắn mác SV, hướng dẫn viên du lịch.
Trong một lần thực tế tìm hiểu, chúng tôi được cung cấp số máy 09724634... của má mì Lan để tìm hai cô sinh viên giỏi tiếng Trung phục vụ cho khách du lịch, má mì Lan trả lời chắc nịch rằng: "Hai đứa nó không chỉ biết nói tiếng Trung mà còn gỏi tiếng Anh nữa. Tụi nó là SV đại học ngoại ngữ mà!”. Khi tiếp xúc với hai cô gái này, chúng tôi mới vỡ lẽ ra, một chữ tiếng Trung bẻ đôi các cô còn không biết, tiếng Anh thì chỉ bập bẹ được vài chữ bồi. Một trong hai cô gái thành thật đáp: "Tụi em mà học hành cái gì, bả (má mì Lan) nổ là SV để hét giá vậy thôi”.
Một buổi chiều trung tuần tháng 11 vừa qua, chúng tôi đến cơ sở mát xa nằm trong khách sạn X trên đường Hoàng V Thái, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng. Khi bước vào quầy, người đàn ông trung niên vừa thu tiền vé vừa nhỏ nhẹ gợi ý: "Mấy anh có yêu cầu em nào không ạ?” – “Có em SV nào được được không vậy anh? ". Chúng tôi hỏi vì khu vực xung quanh khách sạn này tập trung nhiều trường đại học, cao đẳng, được giới đại gia đất Đà thành đồn thổi bấy lâu nay. Người đàn ông trung niên nhanh nhảu đáp: "Có chứ, mấy anh lên phòng xông hơi trước rồi em cho người điều tới ngay”.
Đúng 10 phút sau chúng tôi được diện kiến với hai cô sinh viên trong trang phục của những cô gái nhảy dance sport. Vừa bước vào phòng, cô gái bỏ luôn công đoạn mát xa và ra giá: “700K tàu nhanh nghe anh!”. Tôi thắc mắc về giá cả thì cô liền đáp gọn: "Tụi em là SV mà, đâu giống mấy đứa khác được”. Khi bị hỏi SV trường nào, năm thứ mấy, khoa gì?..., cô gái sổ luôn một tràng tiếng... Đan Mạch: "Đ.M. Đi thì đi, không đi thì để tui về bắt khách khác. Tàu nhanh mà cũng bày đặt hỏi lung tung”.
Trên thực tế, đã có nhiều vụ gái gọi là sinh viên bị lực lượng công an khám phá và bắt giữ. Tuy nhiên tình trạng đi khách với cái mác SV của nhiều cô “bán mông nuôi miệng” hiện nay đã làm hoen ố đi hình ảnh của giới sinh viên, trí thức.
Chỉ là sự mạo danh, đội lốt sinh viên
Hầu hết những gái gọi đội lốt SV mà chúng tôi tiếp xúc đều có chung một đặc điểm là, ban đầu tỏ ra rất dịu dàng, trí thức và hợp thức hóa việc đi khách của mình bằng những bài ca như: Không có tiền đóng học phí, mua tài liệu, dụng cụ học tập, thiếu tiền học thêm những lớp phụ đạo bên ngoài, nuôi đứa em cũng đang đi học; nếu không thì: Thấy anh là người lịch sự, đường hoàng, dễ mến nên em mới đi. Nhiều cô còn sẵn sàng đi du hí 5-7 ngày để kiếm tiền trang trải cho việc học.

*Tên các nhân vật đã thay đổi.
Trần Đình






Theo : nguoi dua tin

Cả nhà khỏa thân đi xin tiền viện phí


Cảnh tượng khiến nhiều người không khỏi ái ngại (Ảnh: nfncb.cn)

Chiều ngày 27/11, cảnh tượng một người đàn ông và một người phụ nữ khỏa thân dắt theo hai đứa trẻ cũng không mặc gì trên đường Nhân Dân, trấn Thủy Đông, huyện Điện Bạch, Quảng Đông (Trung Quốc) đã khiến không ít người cảm thấy ái ngại.

Theo cảnh sát huyện Điện Bạch, bốn người họ là một gia đình. Người đàn ông họ Trương, năm nay 50 tuổi, vợ anh-chị Trương-năm nay 37 tuổi. Hai người tới từ huyện Vũ Dương, tỉnh Hà Nam. Họ đã có 3 đứa con.

Ba tháng trước, anh Trương tới trấn Thủy Đông làm công việc thu gom phế liệu. Không lâu sau đó thì con gái mới sinh được hai tháng của anh bị mắc bệnh nặng và phải đưa vào bệnh viện bà me, trẻ em huyện Điện Bạch điều trị.

Sẵn sàng khỏa thân để xin viện phí cho con.(Ảnh: nfncb.cn)


Hôm qua (27/11) là ngày cháu bé được xuất viện nhưng anh chị Trương không biết kiếm đâu ra 1.500 NDT để thanh toán viện phí cho con. Cực chẳng đã, cả gia đình đành khỏa thân ra đường để mong được sự giúp đỡ của mọi người.

Sau khi nhận được tin báo của người dân về sự việc này, cảnh sát huyện Điện Bạch đã cử xe tới đường Nhân Dân để đưa cả gia đình anh Trương trở lại bệnh viện. Ngoài ra, cảnh sát cũng thương lượng với ban lãnh đạo bệnh viện để giảm bớt tiền viện phí cho gia đình anh.Sầm Hoa (Theo Sina)

Kinh hoàng khi người con ăn thịt mẹ

(Congdongvip.com) - Sergey Gavrilov, một người Nga, ở khu Sergievsky, vùng Samara; vừa bị tòa sở tại kết án 14 năm và 3 tháng tù giam về tội giết chết rồi ăn thịt người mẹ ruột của mình.


Theo hồ sơ của tòa; dính líu đến một vụ trộm chiếc máy nói tay, cảnh sát đã khám xét nơi ở của tên Sergey - một 'khách hàng" quen thuộc, từng có tiền án, tiền sự không dưới 4 lần trước đây.


Trong khi lục soát căn phòng, tường sơn màu tím, ngổn ngang và hôi hám; nhân viên an ninh đã bất ngờ khám phá, ngoài lan can, một xác người đàn bà cứng đơ, đã mất hết hai chân.

Sergey thú nhận ngay tội lỗi của mình - giết và ăn thịt mẹ; cùng lúc, than phiền: "Thịt nầy ăn không ngon đâu, nhiều mỡ lắm!"

Hiện trường của vụ án, rùng rợn và hãi hùng đến nỗi, nhiều chuyên viên về án mạng lành nghề, từng "xông pha trận mạc" của Nga, cũng phải dựng tóc gáy, nổi da gà.

Được biết, vào ngày 27/2 /2010 vừa qua; Sergey Gavrilov, 27 tuổi, ở tù mới ra, không một đồng xu dính túi, đòi mẹ đưa tiền để đi uống bia.
Bà mẹ, Lyubov Gavrilova, 55 tuổi, từ chối.

Nổi máu dã man, con lấy gạch đập đầu mẹ; rồi dùng dây điện xiếc cổ cho đến chết; sau đó, bỏ xác ngoài lan can của căn phòng.

Con lấy tiền hưu của mẹ đi uống rượu và kéo máy đánh bạc. Chỉ hai tuần sau, cháy túi, đói rét, và không còn có gì để ăn.

Thấy xác mẹ vẫn "còn tươi", ngoài lan can, nhờ nhiệt độ vào mùa Đông, lúc nào cũng dưới 0 độ; con, mỗi ngày, cắt một ít thịt đùi, nấu súp và làm sốt, ăn dần cho tới khi bị bắt.

Đặc biệt, ngoài tội sát nhân, bên công tố còn yêu cầu tòa kết án bị can thêm tội "ăn thịt người."

Tuy nhiên, quan tòa lý luận rằng: vì đói, nên phải ăn thịt người; do đó, không thể qui tội "ăn thịt người" được! Và tòa chỉ kết án bị can về tội sát nhân mà thôi.
 

Ối giời ưi..6kg mà đẻ bằng xxx...

Một bà mẹ người Đức bị béo phì đã sinh hạ một bé trai “siêu bự” cân nặng 6kg. Ngạc nhiên hơn nữa là bà mẹ này đẻ thường chứ không cần tới biện pháp sinh mổ.
 
Chuyện lạ có thật: Em bé nặng 6kg chào đời bằng phương pháp đẻ thường
Bà mẹ và bé trai mới sinh.
Bé trai nặng 6kg này đã lập kỷ lục bé sơ sinh chào đời tự nhiên nặng nhất tại Đức, trang web The Local của Đức đưa tin.
Được biết, cậu bé - được đặt tên là Jihah - là người con thứ 14 của bà mẹ.
Bà mẹ 40 tuổi, cân nặng 240kg, đã được các bác sĩ khuyên nên sinh mổ vì việc đẻ thường một em bé cân nặng như vậy có thể gây ra nhiều nguy cơ. Tuy nhiên, bà mẹ vẫn quyết định sinh tự nhiên tại bệnh viện Charite ở Berlin hôm thứ Tư.
Cân nặng bất thường của Jihad được tin là kết quả của thói thèm ăn vô độ của bà mẹ.
Các bác sĩ cho hay người phụ nữ đã biết tình trạng của mình nhưng vẫn ăn quá nhiều đồ ngọt, khiến lượng đường trong máu lên rất cao.
Bà mẹ trước đó đã sinh 14 người con, 9 trai và 4 gái, 4 trong số đó nặng trên 5kg khi chào đời.
Những em bé sơ sinh cân nặng trên 4kg được xác định là thừa cân.

Ôm cái xe gần 4 tấn lao xuống vực chơi...thế mà không die

Một tài xế lái xe tải ở Trung Quốc đã sống sót thần kỳ sau khi chiếc xe tải của ông bị lao qua vách núi và rơi xuống từ độ cao gần 200 mét.
 
Zheng Yongping đã bị mất lái khi đang điều khiển chiếc xe tải qua một đoạn đường cong nguy hiểm trên con đèo ở vùng núi tỉnh Giang Tây, Trung Quốc.

Chiếc xe sau đó đã lao nhanh xuống vách núi cao gần 200 mét ở phía dưới. Buồng lái của chiếc xe đã bị tách rời hoàn toàn khỏi phần còn lại và bẹp dúm.

Một người dân địa phương chứng kiến toàn bộ vụ tai nạn khủng khiếp đã lập tức gọi điện báo cảnh sát. Khi các nhân viên cứu hộ đến hiện trường,  họ đã không hy vọng tìm thấy người còn sống trong đống đổ nát.

Chuyện lạ có thật: Lái xe sống sót thần kỳ sau khi rơi xuống vách núi cao 200 mét
Buồng lái chiếc xe đã bị biến dạng hoàn toàn sau vụ tai nạn

Tuy nhiên, các nhân viên cứu hộ đã hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy Zheng vẫn còn sống trong buồng lái bẹp dúm. Sau đó, các nhân viên cứu hộ đã nhanh chóng đưa ông đến bệnh viện.

Sau vụ tai nạn, Zheng cho biết: “Tôi vẫn nhớ rõ khi vụ tai nạn xảy ra, suy nghĩ đầu tiên trong tôi đó là nhảy ra khỏi buồng lái. Tuy nhiên, khóa cửa không thể mở, nên tôi chỉ có thể cầm chắc tay lái, dậm chân mạnh xuống sàn và cầu nguyện may mắn”.

“Và may mắn quả nhiên đến với tôi. Tuy nhiên, sau khi ngừng lại, tôi bị kẹt trong buồng lái và không thể ra ngoài. Tôi muốn gọi điện cho vợ tôi nhưng không thể tìm thấy điện thoại di động. Tôi cảm thấy rất yếu cho đến khi có người tìm thấy tôi” - Zhang kể lại về vụ tai nạn kinh hoàng.

Sau khi trải qua ca phẫu thuật tại bệnh viện, hiện tình trạng của Zheng đã hoàn toàn ổn định. Bác sĩ phẫu thuật cho Zheng đã phải thốt lên rằng đây thực sự là một phép màu.

Huy Phạm
Theo Orange